Với chính quyền, sân bay Gia Bình được nhắc đến như một sự tự hào với niềm tin phát triển về hạ tầng, cơ sở vật chất trong tương lai.
Nhưng với những con người đã và đang sinh sống ở mảnh đất ấy, sân bay Gia Bình là nỗi buồn, là ký ức đau đớn có lẽ suốt đời họ không bao giờ quên.
Những ngôi thánh đường linh thiêng, những đền chùa tráng lệ, đó không chỉ là một công trình xây dựng. Đối với người dân, còn là nơi để họ trút bỏ nỗi lòng, là nơi bám víu cuối cùng trong cuộc sống. Và khi những nơi ấy bị phá dỡ, có lẽ một phần trong trái tim họ cũng vụn vỡ theo.
Người già nhìn lại nơi mình gắn bó cả đời. Đám trẻ lớn lên cùng tiếng chuông quen thuộc. Không ai nói với nhau câu gì, họ chỉ lặng lẽ thu dọn những thứ còn sót lại. Có lẽ khó có từ nào đủ đau đớn để diễn tả cảm giác đó.
Không phải cứ di dời là xong. Không phải cứ đền bù là đủ. Có những giá trị thuộc về ký ức và đời sống tinh thần, dù có bao nhiêu vật chất cũng không đổi lấy được. Chính quyền luôn nói về những sự thay đổi lớn, nhưng họ chẳng bao giờ để tâm tới những khoảng trống để lại trong lòng người dân.
Biết bao nhiêu vùng đất trên khắp thế giới này cũng thay đổi, cũng quy hoạch để phát triển, nhưng không động đến một tấc đất của dân. Bởi họ tôn trọng nhau, tôn trọng cảm xúc của con người. Vì sau tất cả, muốn đất nước phát triển, trước tiên phải biết thương lấy dân mình.





